User:TanishaValentino

From LOGOSwiki
Jump to: navigation, search



Hồi nhỏ , chị hay thắc mắc không biết là mùa xuân về thì hoa mai mới nở. Hay là hoa mai nở thì mùa xuân mới về. Nhưng rồi thắc mắc đó mau chóng bị lãng quên bởi không khí mùa xuân.Chị được sắm đồ Tết , được đi chơi , vui nhất là được nhận lì xì. Những phong bao vẻ son làm chị ham. Chị thường dành tiền lì xì để mua đồ chơi , có khi mua tập sách , có lúc mua quà vặt. Tiền ngồi lì xì ở quê không lớn nhưng tết nhất không thể thiếu lì xì. Nó đã trở thành luật bất thành văn. Mỗi khi nhận bao ngồi lì xì , chị em chị lại nhận xét số tiền trong phong bao đỏ. Hễ có ai ngồi lì xì ít hay nhiều hơn so với số tiền thông thường thì họ lại phẩm bình. “Cô Hai nay giàu thế”. “Bác Ba giàu có lịch sự thế mà lì xì bèo quá”… cha mẹ chị đã Hai ba lần nhắc nhỏm. Đó chỉ là lộc tết.

Chị rời quê lấy chồng trên đô thị. Nay đã là cái tết thứ ba chị không về nhà ăn tết. Chị bận với đủ lý do. Nhớ năm đi hàng đầu chị lấy chồng. Hồi trang tết nhất , chị rộn ràng sắm sanh đủ thứ quà mứt. Chị cố ý mua quà nặng trĩu. Chị không quên bỏ bao lì xì thật to với số tiền hơn mức nhàng nhàng. Chị phớn phở tự đắc vì là dân đô thị , nhà chồng lại khá giả , chị phải mua quà và ngồi lì xì cho xứng tầm. Khỏi phải nói , gia đình chị tự hào thế nào. Qùa tết toàn những thứ giàu có lịch sự. Chị hớn hở ra mặt.

Năm sau , chị không hồi trang ăn tết vì đứa con còn non ngày tháng. Má chị phôn lên nói công chúng ở quê đều nhắc chị. Chị thấy chạnh lòng.

Năm thứ hai , chị fone báo không hồi trang ăn tết được. Chồng chị bận sự vụ ngoại bang không về kịp , thằng bé con lại quá nhỏ. Má chị nén tiếng thở dài.

Năm nay chị lại telephone báo không về quê ăn tết. Chồng chị đã đặt vé đi du lịch xứ chùa Vàng. Má chị nén buồn: ừ. Vậy thôi.

Đang lúi cúi quét dọn nhà cửa , chị nhận được fone của má dưới quê gọi lên:

- Tết này về đi con. Bố mẹ biết hết cả rồi.

- Gì ạ? Má nói gì con không hiểu?

- Hôm rồi thằng Tí chú Năm lên thành phố. Nó nói thấy phu phụ con… bác mẹ biết hết rồi. Con ơi. Tết về nhà… có gia đình.

- Nhưng mà…

- Không nhưng gì hết. Phải về. Phải quê con ạ. Tết là dịp sum họp...

Chị chỉ nghe tới đó rồi khóc nấc lên. Vì sĩ diện mà ba năm rồi chị không hồi trang ăn tết. Thật ra , Nhà ở chồng chị đã khánh kiệt từ lâu. Ngôi nhà lớn phải bán đi. Vợ chồng ch�� phải ra Ngủ trọ. Công ti vỡ nợ , chồng chị phải bán hàng dạo ngoài đường. Làm chi có công tác? làm gì có tiền mà đi du lịch?

thật ra , chị không khổ đến mức không có tiền hồi trang. Nhưng tính chị vốn chuộng hình thức. Về quê ngày tết không thể không có quà. Về quê tết nhất chẳng thể không lì xì? Mà đâu thể quà tượng trưng? lì xì hình thức được. Chị không muốn bị Quần chúng coi thường , cười chê. Thế là chị viện đủ lý do để không phải về quê ăn tết.

Những cánh mai đầu tiên đã hé nụ. Dòng người rộn ràng về quê đón tết. Lòng chị nao nao. Khao khát trở về nhà , nhớ quê , nhớ bác mẹ , nhớ khí trời quê tết nhất. Mọi năm , chị đều đồ mưu hoạch kiệm ước để cuối năm có tiền về quê đón tết. Chị sẽ mua quà thật to , lì xì thật đáng với cái danh dân đô thị. Nhưng rồi cuối năm , bao lăm việc phải cần đến tiền. Chị đành lỡ hẹn giấc mơ quê ngày tết.

Còn mấy ngày giáp tết , vợ chồng chị cố bán cho hết số hàng. Chị định kiếm thêm chút tiền để hồi trang. Chị dằn lòng chỉ mua quà và ngồi lì xì hợp khả năng. Quan yếu là chị được hồi trang , được sống trong không khí quê ngày tết.

Here is my web page ... quà tết

Personal tools
Namespaces

Variants
Actions
Navigation
Tools